watch sexy videos at nza-vids!
wap truyen, wap doc truyen, truyen hay

Nơi chia sẻ Kinh nghiệm thực chiến Abreak Facebook chúc các bạ tìm được thứ mình cần

home| Kinh Nghiệm Abreak |Các Tút Mới
Bây Giờ Là:22:53 Ngày: 23-11-2020
new Các Bạn Có Thể Truy Cập Wap Bằng Tên Miền http://gaapusa.org/ Nếu thấy trang web này hay,bạn hãy luôn giới thiệu chia sẻ đến mọi người nhá. http://gaapusa.org/ là trang Chia sẻ kiến thức về Fabook Abreak và hàng ngàn Thủ thuật khác về Về Face luôn được cập nhật và chờ đón bạn
> > >
- Gia đình hắt hủi... Say nắng cô nàng lớp 12


Đến tối tôi mới đặt chân lên đất thủ đô, không khí ồn ào tấp nập bụi mù hỗn tạp nhau tạo nên cái riêng của Hà Nội. Tiếng còi tiếng người rao tiếng du khách mà chẳng bao giờ quê tôi có được cả, nó có một cái rất riêng mà mỗi lần tôi lên cái mảnh đất này chỉ muộn đứng im mà nhìn, mà thưởng thức cái ''hương vị'' của Hà Nội.
Chap 2: Ngày đầu đi học, chuyển đi ở riêng
Đến nhà dì, nhà dì không giàu lắm chỉ gọi là khá giàu thôi. Nhà to như cái biệt thự, sân vườn cây cảnh ao cá đủ các loại, xây nhà theo thiết kế của châu Âu nên rất đẹp. Còn nếu ai hỏi vì sao mà nhà dì mình giàu mà nhà tôi vẫn nghèo như thế thì tôi nói luôn, mẹ mình không muốn mang nợ ai cả, cả tôi cũng nghĩ như thế, nên nhiều lần dì muốn giúp đỡ nhà tôi nhưng mẹ đều từ chối. Đến nơi, bấm chuông gọi dì thì thằng con trai dì kém tôi 1 tuổi ra mở cổng, nó mặt lạnh tanh như kiểu không quan tâm tôi là ai, mà cũng đúng, tôi đến nhà nó vài lần nhưng cả chị và em đều coi như tôi chưa hề xuất hiện trong căn nhà này. Nhà dì có 2 đứa 1 trai 1 gái, đứa chị thì hơn tôi 2 tuổi vì dì lấy chồng trước mẹ tôi.
Vào nhà, dì thấy nên lấy nước cho tôi uống, hỏi han ''đi xe có mệt không?'', ''sao lại xuống đây học làm gì?''... xung quanh những câu hỏi đấy tôi đều khó mà trả lời, không muốn biết chuyện gia đình tôi và cả chuyện mẹ tôi bị chịu khổ nữa. Thế rồi tôi lên phòng mà dì chỉ, phòng này đầy đủ tiện nghi, riêng cái phòng này đã gần bằng cả cái nhà tôi rồi. Bàn ghế, giường nằm, tivi, quạt đủ cả, chẳng thiếu cái gì. Dì quý tôi vì tôi lễ phép, lại học giỏi, ngoan ngoãn và giúp đỡ dì nữa nê dì rất quý tôi, năm nào hè đến cũng bắt tôi xuống kèm cho thằng Minh(con dì) cho bằng được, nhưng dạy thì có được đâu, thằng quỷ này nó nghịch kinh khủng, bảo thế nào nó cũng bay lên giường nhảy nhảy làm đủ trò xong nó tót ra ngoài chơi, và cả chị nó cũng thế, xinh thì xinh thật mà đỏng đảnh chành chọe lắm, cứ thấy em làm sai gì là nói xoáy bắt lỗi cho bằng được. Nghĩ lại thấy phản cảm với người thành phố, họ có tiền là họ lên mặt, họ có tiền là họ có thể nói này nói nọ, có thể hò hét chửi bới những người bậc dưới như tôi.
Một ngày mệt mỏi với đầy suy tư, tôi vừa lo vừa e thẹn, dì xin cho tôi vào một trường cũng khá tốt ở Hà Nội, dì chọn cho tôi những bộ quần áo để bớt mặc cảm với dân thành phố vì họ sạch sẽ, họ ăn mặc khác xa với những người ở quê lên tỉnh như tôi. Và rồi tôi bắt đầu ''tự kỉ'' dần và đều. Dì đưa tôi đến phòng giáo viên, gặp chủ nhiệm rồi dì chào cô giáo rồi đi về, xoa đầu tôi bảo ''cố mà học nhé'' rồi dì cũng đi mất. Tôi đứng như trời chồng đợi cô giáo gần 15' để làm thủ tục nhập học với hiệu trưởng, công nhận là lằng nhằng thật. Cô đưa tôi lên lớp với bao ánh mắt của học sinh trường, có người nhìn tôi như người ngoài hành tinh, có người thì nhìn tôi với ánh mắt đầy ngưỡng mộ vì tôi chỉ cần đeo cái kính 0 độ là chẳng khác gì ''giáo sư''.
2 tháng ròng rã học ở môi trường mới trôi qua, tôi chẳng quen được ai vì tôi sống khép kín so với cái bạn khác, tội học giỏi nên lũ con trai ganh ghét rồi đến lúc thi kiểm tra thì lao vào xem bài của tôi. Rồi bắt đầu quen 3 thằng bạn ở lớp, chúng nó khá hiểu cảm giác của tôi và tôi sẵn sàng chia sẻ chuyện của tôi cho chúng nó nghe và chúng nó cũng hiểu cảm giác xa nhà không ai quan tâm chăm sóc là như thế nào. Nhiều đứa khác thì sẽ vì chuyện này mà tụt dốc không phanh, rồi bê tha vào tệ nạn xã hội nhưng tôi thì khác, tôi có lí tưởng riêng của mình, tôi muốn thoát khỏi cái đời là sống chui sống lủi mãi ở cái mảnh đất cọc cằn ấy và bước đi xa hơn, bước tới thành công và sự nghiệp còn dài đằng đẵng...
Giới thiệu về 3 thằng bạn, thằng Lâm là thằng đưa tôi đến với 2 thằng Nam và Quang. Cả 3 đứa nhà đều giàu có nên lúc đầu tôi rụt rè, cái mặc cảm về 2 chữ ''giàu nghèo'' lại hiền lên đầu tôi, tưởng người giàu sẽ chỉ biết bới mọc chuyện của người nghèo như tôi lên nhưng trong số đó lại có những con người rất đa cảm, họ hiểu và an ủi cho tôi khi tôi cần sự chia sẻ nhất. Gia đình 3 đứa nó vẫn ấm êm, hạnh phúc, bố mẹ làm quan chức nhà nước hoặc chủ công ty nên tiền chả bao giờ thiếu cả, tôi đi với chúng nó chẳng bao giờ phải trả tiền mà có cố trả nó cũng đẩy tôi ra hoặc 1 thằng giữ một thằng trả tiền một thằng xách đồ. Tưởng nhà giàu sẽ rất tiết kiệm nếu không muốn nói là ''KIỆT'', nhưng 3 đứa nó thì rất sông sênh truyện tiền bạc, đi ăn đi chơi đều chúng nó bao hết, nhiều lần chửi rồi nói chúng nó mà chúng nó cứ cười truồi đâu lại hoàn đó...

Trang: « 1234574 »
Đánh giá bài viết
Bình Luận Bài Viết
Bài viết ngẫu nhiên
Trợ Giúp: hoangduythai06@Gmail.Com Bản quyền © Duy Thai